Một truyện ngắn được đánh giá là hay

Một truyện ngắn được đánh giá là hay, vậy mà chẳng báo nhà nước nào dám đăng. Sao vậy nhỉ?
MA GIẢ TRANG
“Dãy phố này do tộc người Do Thái xây dựng nên, tòa nhà này bao đời nay dòng họ Isaac sở hữu, căn nhà này trước chiến tranh gia đình ta ba thế hệ cùng ở. Loài dị chủng kia! Sao các người dám cả gan đến đây sống mà không xin phép? Các người phải dọn đi nơi khác ngay! Nếu không ta sẽ quậy ngày quậy đêm khiến các người phải sống trong sợ hãi, tán bại rồi cút.”
Đang chuyển đồ vào căn nhà trên phố Zelazna, Trang không để ý tấm rèm cửa sổ bay phần phật, lẫn trong tiếng gió như có lời đe dọa từ thinh không. Một ánh chớp chói lóa rạch loằng ngoằng lên nền trời xâm xẩm tối. Thằng bé 5 tuổi hốt hoảng lao đến ôm chặt chân mẹ. Ngay sau đó có tiếng sấm vang trời, cửa kính rung bần bật, đèn phụt tắt rồi lại sáng bừng. Trang nắm chặt tay con trai. Thằng bé chỉ vào cái chao đèn đang lắc lư, lạc giọng: “Nhìn kìa! Con vừa nghe tiếng người khẽ cười.”
Ngoài trời mưa bỗng ào lên, mù mịt. Cửa sổ bật mở, gió giật tung chiếc rèm trắng muốt, cuốn ập lên người chồng Trang vừa đẩy cửa bước vào phòng. Ngoái lại, thấy cái bóng trùm vải trắng từ đầu tới chân đang quờ quạng tiến đến gần, thằng bé lại hét thất thanh: “Ối, mẹ!” rồi lịm đi.
“Ha ha ha! Bọn luôn vỗ ngực tự xưng Do Thái châu Á liệu trụ nổi nơi này được bao lâu? Ta thề sẽ đày ải các người mỗi ngày.”
Con trai sốt xình xịch cả đêm, vợ chồng Trang thay nhau ngồi canh đến sáng. Trong cơn mê sảng, thằng bé bật dậy, mắt trợn trừng, mồm ú ớ. Nhìn theo hướng tay con chỉ, Trang vớ vội cái chổi lau nhà dựng ở góc tường vụt lấy vụt để vào tấm rèm cửa sổ đang khẽ rung. Mỗi cú vụt, Trang lại hét lên “Á à! Dám trêu con bà, này!”
Sáng hôm sau, Trang bày mâm ngũ quả, rượu vodka và gà trống thiến vừa luộc lên bàn thờ. Thắp ba cây nhang, Trang khấn xong, quay đi thì nghe một tiếng xèo, mùi khai nước đái chuột thoảng qua. Ngoái lại, nhang đã tắt ngấm. Đến lần thứ ba Trang không ra khỏi phòng, cứ đứng lì trợn mắt chờ nhang cháy hết. Bỗng lửa dưới chân nhang bùng lên. Ba cây nhang rụi đi trong chốc lát, để lại ba que tàn hình ba người rủ xuống rũ rượi. Một làn khói trắng mỏng mảnh bay lên trần, tụ lại như bóng liêu trai thè lưỡi lêu lêu. Tức khí, Trang lại vớ cây chổi lau nhà vụt lấy vụt để vào làn khói trắng.
“Ái đau! Cái con mụ gớm ghiếc này!” – Ngài xuýt xoa, lẩn ngay vào sau bức rèm, gầm ghè ghé mắt nhìn Trang. Làn khói trắng tan ra, mất dạng.
* * *
Chuông đồng hồ báo thức réo vang, Trang giật mình tỉnh giấc. Cái chao đèn cũng uốn éo theo nhịp chuông, lắc nhẹ rồi dừng lại. Quay sang thấy chồng mắt nhắm nghiền, miệng tóp tép, Trang lay: “Dậy đi! Muộn rồi. Có bánh mì, bơ và szynka trong tủ lạnh, anh tự làm bữa sáng nhé! Hôm nay anh phải đi làm sớm à? Thế thì cho con nghỉ mẫu giáo nhé. Anh nói gì? Em đưa đi á? Thôi! Cả đêm em trằn trọc, mệt lắm.”
“Đồ đàn bà lười chảy thây! Đêm qua thị ngáy phì phò rung cả rèm cửa khiến ta phải chuyển qua bám dây chao đèn, thế mà giờ cứ leo lẻo. Chồng đi làm nửa buổi, thị sẽ lại mò dậy xem phim Hàn Quốc hay lướt phây búc. Ta thề, nói sai từ nay sẽ không ngồi nóc tủ uống rượu vodka nhắm với gà trống thiến nữa.”
Ngài quay lại tức tối nhìn cái đồng hồ báo thức chết tiệt. Lúc nãy vì nó mà Ngài giật mình suýt nữa buông tay khỏi dây chao đèn rớt xuống sàn nhà. Nhằm nó, Ngài co chân sút. Bỗng Ngài rú lên, nhảy lò cò.
Quá trưa đi làm về, mở cửa toilet thấy vợ dí mặt sát gương, tay quệt đi quệt lại cái bút tô lông mày, chồng Trang thảng thốt: “Ơ, này! Em đi đâu đấy? Sao bảo mệt không dậy nổi?” Mắt long, giọng rít, Trang hất tay chồng đang đặt trên vai: “Em phải đến ngay trụ sở báo Lạc Việt, bảo thư kí tòa soạn đăng gấp một thông báo, không để bọn Hồng Việt nẫng tay trên mất vụ này.” Chồng Trang ngạc nhiên, bám theo vợ: “Nếu vì việc nghĩa, sao mình không cùng họ bắt tay làm chung?” Mặt vênh như mo cau phơi nắng, Trang gằn giọng: “Dứt khoát không! Nếu lũ đó làm trước thì ta thôi. Danh là một đại lượng không đổi, ta nổi thì nó phải chìm. Ngu gì pi-a cho đối thủ!” Trước khi ra khỏi nhà, Trang ngoái đầu lại: “Hai bố con tự lo bữa tối nhé!” Cửa vừa khép, chồng Trang lẩm bẩm: “Đồ đàn bà chẳng chịu lo việc nhà, chỉ thích vác tù và cho bọn đàn ông thổi. Người đâu dở hơi, không biết bơi cứ đòi vươn ra biển lớn.”
Không còn chuyện để hóng, Ngài lách qua khe cửa lượn vào toilet. Thấy trước gương bừa bộn mĩ phẩm, Ngài cầm thỏi son bôi lên môi, rồi xịt nước hoa vào dái tai và hai bên nách. Đúng lúc đó con trai Trang chạy vào toilet vạch quần. Chưa kịp tè, thằng bé lao vọt ra la thất thanh: “Ối bố ơi! Trong kia có con gì lượn lờ sát trần, toàn thân đỏ chót. Sợ quá!”
Ngài vội quệt sạch môi, bám chặt góc tường sát trần. Chồng Trang mở cửa toilet ngó quanh, quay ra bảo: “Bố có thấy gì đâu.” Khẽ cười thầm, Ngài bay ra phòng khách. Chợt Ngài túm chặt rèm cửa sổ.
“Ôi, trời! Sao mặt mày xây xẩm thế này?”
Quay cuồng đối phó với mụ chủ nhà, càng ngày Ngài càng cảm thấy bất an, càng sức cùng lực kiệt. Chén đẫy thịt gà, hoa quả trên bàn thờ, bụng lúc nào cũng no nhưng nỗi lo khiến Ngài triền miên mất ngủ. Thần thái tái nhợt, lưng khòng, hai tay buông thõng, Ngài khật khừ tìm nơi nghỉ ngơi. Nằm dài, Ngài nghĩ cách tống khứ lũ quỉ mắt xếch, mũi hếch ra khỏi nhà. Lão chồng hiền lành, Ngài tha bổng. Thằng bé ngây thơ, Ngài chẳng nỡ. Con vợ luôn tỏ ra nguy hiểm Ngài “ưu ái”. Suốt ngày lang thang trên mạng, thị có thể nhịn ăn nhưng không thể nhịn chát chít, lướt facebook.
“Eureka! Ta tìm ra cách đuổi mụ ấy ra khỏi nhà mà chẳng tốn sức rồi.”
Mải chống tay vào cằm đăm chiêu nghĩ kế độc, Ngài không biết Trang vừa về. Chưa kịp bay lên, Ngài bị cánh cửa toilet dập mạnh vào tường, bẹp dí. Nghe tiếng xè xè rồi tiếng nước xối ào ào, hé nhìn thấy thị đang ngồi lù lù một đống trên bồn cầu, Ngài nhắm mắt. Nén đau, Ngài lén bay sau thị ra phòng khách, trèo lên nóc tủ ngồi hóng.
– Lúc nãy em đi có được việc gì không?
– Trên cả tuyệt vời!
– Kể nghe!
– Tuần trước VTV4 chiếu cảnh trẻ em huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên phải chui vào túi nilon vượt suối đi học, ông Đạt post lên facebook kêu gọi cộng đồng góp tiền từ thiện gửi về giúp địa phương xây cầu treo. Ăn theo ý tưởng này hay nhất là đề xuất tổ chức đại nhạc hội của ông Chiến tổng biên tập báo Hồng Việt.
– Ý tưởng tuyệt vời! Mình cũng nên hưởng ứng.
– Ngu gì đi theo voi hít bã mía. Mình phải nhanh tay nẫng ngay. Nghe này – Trang kéo vai chồng, trề cái môi thâm xì vừa xóa son – mẻ này đám Hồng Việt với hội lão Thích chỉ còn cửa vác hòm đi từng quầy xin tiền lẻ. Mình á! Phải vơ tiền chẵn, không thì nghỉ cho khỏe.
– Làm từ thiện mà cũng giành nhau thì còn gì ý nghĩa tốt đẹp.
– Vớ vẩn! Lòng từ thiện tỉ lệ thuận với tiền. Từ thiện mà áo gấm đi đêm thì vứt. Cứ phải ngồi choãi chân lên truyền thông mà bay với tốc độ siêu thanh thì mọi người mới biết tấm lòng mình tròn hay méo.
– Em tài hèn, sức mọn, tổ chức sao nổi đại nhạc hội?
– Thế nên lúc nãy em mới phải phi tới Lạc Việt, trình bày ý tưởng để họ thiết kế pano quảng cáo cho ngày mai. Ngày kia là tờ rơi, cứ thế mỗi ngày một việc. Đám ấy có sức, em có tri thức, không làm đầu tàu thì ai làm?
“Mụ này quỉ sứ chứ không phải người thường! Lúc nào thị cũng thích ra mặt tiền cầm cờ, ôm hoa, vác loa, hô khẩu hiệu. Đại nhạc hội cần bầu sô tổ chức chứ có phải bê hòm đi quyên tiền đâu mà đòi làm đầu tàu.”
– Đại nhạc hội phải làm thật hoành. Càng nhiều sao, giá vé càng cao, càng moi được nhiều tiền thiên hạ. Phải huy động “lũ” ca sĩ trong nước và hải ngoại. Hội trường phải rộng, trang hoàng phải lộng lẫy. Quan trọng nhất là thuê được camera chuyên nghiệp, tay nghề cao.
– Anh hỏi lại, em tài hèn sức mọn uy tín rỗng làm sao bao được tất cả những việc này?
– Ôi anh chuối thế, mà anh vửa bảo ai hèn? Ông Hưởng thân trưởng đoàn quan họ Bắc Ninh. Ông Chiến quen Khánh Ly, Chế Linh. Ông Đạt là cộng tác viên truyền hình. Ông Thích bạn rượu của giám đốc Nhà hát Filharmonia. Chẳng cần phân biệt địch ta, mình cứ nắm đầu mấy ông này coi như xong cái đại nhạc hội. À! Chưa hết. Anh phụ trách bán vé, em đảm nhiệm MC, OK?
– Em tuổi gì mà đòi làm MC?
– Hơ! Anh quên là ngày xưa bà ngoại em thuộc hạng nhất, nhì trong Tứ đại mĩ nhân Bắc Kì, mẹ em thời sinh viên là hoa khôi khối đại học sư phạm, fan hâm mộ xếp hàng dài vài cây số trước cổng trường à?
“Ha ha ha! Mụ này bên nội chắc gen trội. Có bôi cả tạ mĩ phẩm, có xịt cả lít nước hoa thị vẫn là đồ ma chê quỷ hờn cứ tưởng quốc sắc thiên hương.”
– Năm ngoái có cô hải ngoại, MC gì mà điệu bộ lúng túng, đi đứng cứng cỏi, ăn nói vô duyên, dẫn chuyện huyên thuyên chẳng ăn nhập với nội dung bài hát. Em mà làm MC thì trình phải cỡ Kỳ Duyên trở lên.
– Ơ! Em quên nhanh thế. Cô đó chính là Kỳ Duyên chứ ai. Chưa dẫn, em đã lẫn lời lẫn người loạn xạ. Trên sân khấu em mà thế, chắc khán giả tẩu hỏa nhập ma hết.
“Ối giời! Mụ ấy toàn chơi loạn chiêu, đến ma còn tẩu hỏa nữa là người.”
* * *
Cuối thu, hơn bốn giờ chiều trời đã nhập nhoạng. Ngoài cửa sổ, đàn chim hàng nghìn con chao lên liệng xuống, biến hình thành muôn vàn bức tranh trước khi di cư tặng người ở lại. Đang ngủ sâu, nghe tiếng khóa cửa loạch xoạch, Ngài tỉnh giấc. Ngồi dậy vươn vai ngáp dài, Ngài hé mắt nhìn xuống. Một mụ đàn bà lạ lẫm ào vào nhà, lao thẳng đến toilet, ngồi phịch lên bồn cầu không thèm chốt cửa. Sau tiếng nước xả, mụ ta khoan khoái đứng lên soi gương. Nhành mồm, le lưỡi, nhướng lông mày, tay cầm nhúm bông mụ lau các vết máu quanh cái mặt sưng húp, đôi mắt hùm hụp, chiếc mũi tấy đỏ, đôi môi dầy mọng. Chưa kịp nhận ra đó là ai, bỗng Ngài nghe tiếng chuông cửa, rồi tiếng người chồng hốt hoảng “Ối! Em làm sao thế? Ngã à?” Và tiếng thằng bé thảng thốt “Mẹ đập mặt vào đâu đấy? Đau lắm không?”
“Tưởng ai, hóa ra con mụ gớm ghiếc ấy. Nhưng chưa đến ngày Halloween, sao mụ ta đã hóa trang để đuổi ma ra khỏi nhà?”
– Anh quên sắp tới đại nhạc hội rồi à?
– Đại nhạc hội thì liên quan gì với ngã dập mặt?
– Nghĩ hay nhỉ! Em đi làm thẩm mĩ đấy. MC trước tiên phải thể hiện hình ảnh đẹp. Chưa hết đâu, em còn phải mua váy, ép tóc, thuê chuyên gia trang điểm nữa. Trong đêm đấy em phải thật lộng lẫy, sáng lóa, chói lòa.
“Thế mà sáng nay thấy mụ ấy mở két lấy ra cuộn tiền, ta cứ tưởng thị đi lo quảng cáo, in ấn chuẩn bị cho đại nhạc hội, hóa ra là đi sửa sắc đẹp.”
– À! Sáng sớm nay, anh có làm gì trên máy tính không?
– Điên à! Vừa lo đi làm, vừa lo đưa con đi học, tôi vội cuống cuồng thời gian đâu ngồi nghịch máy tính.
– Sao internet nhà mình tự nhiên mất kết nối? Em loay hoay mãi vẫn không gửi được nội dung đại nhạc hội đến báo Lạc Việt. Em định thẩm mĩ xong đến tận nơi đưa, nhưng giờ mới nhớ ra. Nhà này như có ma ám, anh ạ.
– Thấy em, ma chạy mất dép, còn hồn vía đâu mà ám.
“Ha ha ha!” – Gối đầu lên tay, duỗi thẳng hai chân Ngài nằm dài trên nóc tủ, cười thích thú, bao mệt nhọc như tan biến hết. Từ khi lũ mắt xếch dọn về đây, đêm đêm vừa thiếp đi, nghe tiếng phì phò ngáy như kéo bễ, Ngài choàng dậy. Cứ như thế vài lần, Ngài chong mắt thức luôn đến sáng. Ban ngày ngồi ngáp vặt Ngài rũ ra, mệt lả.
Hồi sáng, chồng đi làm nửa buổi Trang mới ra khỏi giường. Đêm hôm qua trước khi đi ngủ Trang tranh thủ post lên facebook mấy bức ảnh mặc thử chiếc váy mới mua. Nóng lòng muốn đếm số like Trang ngồi vào bàn bật máy tính. Chỉnh router wifi các kiểu, click chuột loạn xạ Trang vẫn không vào được mạng. Nổi điên, Trang dập cả mười ngón tay lên bàn phím. Như trêu ngươi, màn hình rung rinh nhảy múa. Lao đến bên túi xắc treo trên cánh tủ, Trang vồ lấy iPhone bấm số. Như trêu ngươi, chỉ có những tiếng tút tút vọng ra.
Không để ý tới lời châm chọc của chồng, Trang ngồi phịch xuống sofa, bất động. Mặt thất thần, mắt long lên, giọng Trang lúc thảng thốt lúc ê a giống vong nhập:
– Lạ lắm cơ! Từ hôm mình dọn đến đây, căn nhà này xảy ra quá nhiều điều quái gở. Đến đồ cúng trên bàn thờ cũng bất thường, chén rượu thì vơi một nửa, mỗi thứ thâm một góc. Y như có ai phá.
– Chắc thấy đàn bà lạ, ma nổi hứng ghẹo chơi. Thời chiến tranh, khu Brama Zelazna này vốn là Ghetto. Năm 1944, bọn phát xít Hitler giết hại tại nơi này rất nhiều người Do Thái.
– À! Anh có biết người Do Thái kiêng gì không?
– Theo kinh Cựu ước, họ không ăn con ô uế như lợn.
– Thật thế á! Vậy từ nay em sẽ thay cúng gà bằng lợn, vừa mời các cụ gia tiên về xơi, vừa đuổi ma đi chỗ khác chơi, lợi cả đôi đường.
“Hơ hơ! Lũ mắt xếch, mũi hếch đừng mơ lấy lợn dọa ta. Tuy xuất thân Do Thái nhưng tổ tiên ta sang Ba Lan cư trú hàng trăm năm rồi. Đang chán thịt gà, từ nay ta được đổi món. Ngon quá đi!”
Tuần sau đúng rằm Trang bày chai rượu, đĩa hoa quả và cái thủ lợn lên bàn thờ. Lượn lờ bay sát trần, nhìn đăm đăm vào cái đầu lợn luộc, chợt thấy đôi mắt trắng dã trợn ngược Ngài giật mình kinh sợ, suýt ngã xuống sàn.
Trang lầm rầm khấn khứa.
Ngài trấn tĩnh lắng nghe. Được nửa bài, Ngài cười khành khạch: “Con dở! Vào nơi ở mới, đã không chịu làm lễ mời gia tiên cửu huyền thất tổ nội ngoại hai bên, giờ vẫn không biết Thổ thần được giao trấn giữ xứ này là ai. Đã thế ta làm đạo pháp xua đuổi, xem lũ ấy có vào nổi nhà này không.”
Chụp cái mũ quả dưa lên đầu, cầm cuốn kinh Miqra trên tay, Ngài gật gù cụng trán vào tường, mồm lẩm nhẩm đọc thần chú.
Dọc hành lang bên ngoài vang lên tiếng đập cửa ầm ầm cùng tiếng khóc than nỉ non ai oán của lũ ma mắt xếch, mũi hếch từ phương xa bay qua không vào được nhà. Tất nhiên chỉ Ngài nghe thấy. Trang người trần mắt thịt làm sao bắt được vi sóng của người cõi âm.
* * *
Ba ngày sau đại nhạc hội, Trang đang nôn nóng muốn xem ảnh thì tối chủ nhật Đạt đến nhà. Vừa thấy tập ảnh Đạt quăng lên bàn, Ngài vội nhào đến chao đèn đu dây ngồi hóng. Qua ba mái đầu chụm lại bên dưới, Ngài không rời mắt ngắm từng bức ảnh Đạt xòe ra khoe.
“Này! Dưới ánh đèn màu rực rỡ, vợ cậu trong bộ váy đỏ để trần hai vai thả dài đến gót trông thật lộng lẫy.” Nghe ngứa lỗ tai, Ngài xì một tiếng khiến cả ba người bên dưới cùng ngửa cổ nhìn lên. May Ngài kịp rụt đầu, nín thở nấp sau cái chao đèn.
Đang sung sướng tận hưởng lời khen của Đạt, bỗng thấy chồng bâng quơ giơ ra mấy bức ảnh: “Sao chẳng thấy ca sĩ đâu nhỉ? Chỉ thấy MC lượn lờ ở mặt tiền, hiên ngang trước ống kính như trước nòng súng,” Trang cụt hứng đứng hình, lừ mắt.
“Là bà trùm lăng xăng, mụ ấy cứ thấy camera chĩa vào đâu là vội chen ngay đến làm dáng. Ta lạ gì thị mắt xếch, mũi hếch này.”
Lải nhải mải hóng Ngài lơ đãng suýt buông tay, may chụp vội được dây chao đèn không thì rớt xuống giữa bàn.
Đói dài khiến Ngài hoa mắt, chóng mặt, run rẩy chân tay. Không đủ sức bay Ngài phải bò quanh tường. Sáng nay tranh thủ lúc Trang chưa dậy, Ngài hổn hển lết ra ổ điện. Định nhổ phích cắm, giật cầu chì, phá wifi cho bõ tức nhưng kiệt lực Ngài đành bó gối ngồi chờ hóng.
Từ ngày Trang bỏ cúng gà, mỗi khi đến rằm bắt gặp đôi mắt trắng dã trợn ngược trên cái thủ lợn ngầy ngậy, bóng nhẫy ngự tới hai hôm trên bàn thờ Ngài lại run như giẽ. Không dám lượn lờ quanh bàn thờ, Ngài bèn lẻn vào bếp. Định ăn vụng nhưng Ngài không mở nổi nắp nồi cơm điện, không cạy được cửa tủ lạnh. Chạnh lòng nhớ thời được uống rượu vodka nhắm với thịt gà, nước mắt Ngài bỗng ứa ra lã chã. Bụng đói lả, má hóp, đít tóp, tóc thưa, răng thừa Ngài nằm dài đợi ngày mai tươi sáng, không phải đấu mắt với cái thủ lợn nữa.
Tảng lờ như không trông thấy ánh mắt mang hình viên đạn của vợ, chồng Trang bỗng cao giọng:
– Đêm hôm đó nhà hát kín chỗ, vé bán không còn một chiếc, tại sao lại phải lộn túi bù thêm ba nghìn zua vào số tiền chuyển về nước?
“Ôi dào! Tiền thu đẫy, tại mụ ấy vung tay quá đà để PR bản thân đấy mà.”
– Lúc chốt danh sách ca sĩ, cô Trang một mực “Phải có nhiều sao, top càng cao càng moi được nhiều tiền thiên hạ.” Tôi bảo cát-xê trả cho sao cao lắm nhưng cô bỏ ngoài tai.
– Một phần cũng tại anh không chịu nghe em mua vé đường bay giá rẻ. Bọn trẻ phải bay xa, chờ lâu cũng đâu có mệt. Chỉ cần nghỉ một ngày chúng lại sức ngay.
– Em khuyên cô ấy bỏ nhà hát Filharmonia, giá những mười hai nghìn zua để thuê hội trường Đường sắt giá chỉ năm nghìn zua, cô ấy xua tay gay gắt “Không biết gì thì ngồi yên! Đại nhạc hội phải tổ chức thật hoành, không thì xem tivi bà con trong nước tưởng cộng đồng bên này nghèo khổ, nhếch nhác.” Nếu phải bù thêm thì cô bớt tiền mĩ viện, đừng lôi tôi vào nhé!
“Mơ à! Mụ ta thà bớt khẩu phần ăn cả nhà, còn hơn phải giảm tiền mua nữ trang và sửa sang sắc đẹp.”
– Tôi định tự quay camera và chụp ảnh để tiết kiệm ba nghìn zua, vậy mà cô lắc quầy quậy “Không làm lúi xùi được đâu! Phải thuê cameraman Ba Lan chuyên nghiệp.” Đấy! Xem thành quả thợ chụp ảnh tay nghề cao đi! Liệu có bằng thằng này không?
– Để bù lại, em đã cố gắng giảm nhiều chi phí, như in tờ rơi bằng giấy thường thay vì giấy bóng, bố trí đoàn ở nhà nghỉ thay vì khách sạn, gửi sao vào gia đình hâm mộ nhờ nuôi hộ. Thôi! Chuyện đã qua rồi, không ngồi trần nhau nữa! Dù gì thì đêm đại nhạc hội cũng thành công rực rỡ.
“Khiếp thật! Mụ này đến ma cũng chả đỡ nổi. Ai đời đại nhạc hội để quyên tiền từ thiện, vậy mà mụ ta tranh thủ quảng bá hình ảnh, đánh bóng bản thân tối đa. Không lãng phí có khi còn xây thêm được cầu cho trẻ vùng cao. Thế mà mụ ta dám bảo là “thành công rực rỡ”. Ôi trời! Đau đầu quá! Chắc ta bị tẩu hỏa nhập ma rồi.”
* * *
Ngài nhịn một ngày rằm bằng trăm năm dương thế. Vậy mà ba cái rằm đã trôi qua, chẳng những đói dài Ngài còn không chịu nổi kiểu khủng bố bằng thủ lợn của Trang. Mê sảng hoảng loạn Ngài vật vã đổ ra ngã bệnh.
Hôm qua, trong cố gắng tuyệt vọng cuối cùng Ngài lại quyết tâm phá mạng internet. Nhưng vì chân âm khí quá yếu, Ngài run rẩy nhét nhầm ngón tay vào ổ cắm bị điện giật cứng người, đến giờ vẫn đi cà nhắc.
Hôm nay Ngài mệt lả, chả còn sức hóng và chọc phá nữa. Nằm ngửa chong mắt nhìn lên trần Ngài phân vân nên đi hay nên ở? Đi thì mất nhà, mà ở lại thì ma với quỉ phải chung sống hòa bình.
Cơn đói cào đói cấu bỗng đâu ập đến. Lòng đau như cắt, Ngài gạt nước mắt. Hình bóng cái thủ lợn với đôi mắt trắng dã trợn ngược mỗi hôm rằm lởn vởn hiện lên.
Có tiếng dép loẹt quẹt. Trang khẽ lách qua khe cửa. Thoáng tần ngần, Trang giật cầu giao điện. Căn nhà bỗng tối om, chỉ còn leo lét ánh nến. Trên người choàng kín tấm vải đen, Trang khệ nệ bê cái đầu lợn với đôi mắt trắng dã trợn ngược. Ngài giương đồng tử. Hôm nay đâu phải rằm?
“Mụ xịt nước hoa sực nức để át mùi máu tanh tới tháng. Eo ơi!”
Ngài hắt xì hơi liền mấy cái. Không gian đông cứng lại. Thận trọng, Trang dò dẫm bước từng bước tới gần chiếc chao đèn. Oạch. Chiếc thủ lợn cùng tấm vải đen tuột rơi xuống đất. Trên tay Trang hiện ra một chậu nước nhờ nhờ đỏ.
Nhằm cái chao đèn, Trang hắt oà.
Ối!
Trong nỗi tuyệt vọng Ngài rùng mình đau đớn rú lên, rồi thăng.
Warszawa 30/10/2016.
Trần Quốc Quân

Uncategorized
Dành cho CÁC BẠN BÁN HÀNG ONLINE

Dành cho CÁC BẠN BÁN HÀNG ONLINE, DÂN VP phải làm việc nhiều trên máy tính, CÁC MẸ sinh xong mắt kém, yếu đây ạ 🙂 Viên uống bổ mắt Q&P Kowa là sản phẩm dưỡng mắt tốt nhất hiện nay tại Nhật Bản, sản phẩm được nghiên cứu và …

Uncategorized
MIẾNG DÁN TAN MỠ SPA GELPATCH 42°C “THẦN THÁNH”

MIẾNG DÁN TAN MỠ SPA GELPATCH 42°C “THẦN THÁNH”-Giảm 3-5cm mỡ bụng trong 7 ngày Giá vô cùng yêu thương #300k / set gồm 5 miếng dán ( 1 miếng dán trong vòng 8-10h (Khách khen quá phải nhập về thêm luôn ạ ) Giảm 3-5cm mỡ bụng trong vòng …

Uncategorized
Xung đột đạo đức và văn hóa

Xung đột đạo đức và văn hóa Các nhà đạo đức sinh học lo ngại rằng loại bỏ hoàn toàn những căn bệnh di truyền trước khi một con người ra đời sẽ làm giảm giá trị và ý nghĩa cuộc sống. Bên cạnh đó, chi phí cao và khả …