Nói chuyện nghiêm túc :)

Nói chuyện nghiêm túc 🙂
ĐỪNG ĐỂ CON MỘT MÌNH.
Chỉ còn vài tháng nữa là nhiều gia đình Việt nam lại tiễn con lên đường đi học xa hoặc đi du học. Nhà nào cũng dặn con học giỏi nhé, cố gắng lên con nhé. Nhà nào cũng mong con học được nếp sống tự lập, có thêm nhiều kiến thức. Bạn mình inbox hỏi ” theo chị thì em sẽ phải chú ý điều gì để bảo ban con khi con đi du học xa nhà ”
Mình nghĩ mãi, nói thật là nghĩ rất nhiều, xếp thứ tự những điều mà theo hiểu biết và kinh nghiệm của mình để chia sẻ với bạn. Cuối cùng mình chọn để chia sẻ với bạn điều này : Đấy là chứng trầm cảm của các bạn thanh thiếu niên.
Tại sao mình lại muốn chia sẻ về điều này ? Vì mình nghĩ nó vô cùng quan trọng với các bậc cha mẹ và với cuộc đời của con cái chúng ta. Thiếu một chút kiến thức con chúng ta không thể hỏng một cuộc đời, thiếu tự lập một chút, con chúng ta cũng vẫn có thể có một cuộc sống yên ổn. Nhưng nếu bị trầm cảm mà không được chia sẻ hay có biện pháp hỗ trợ kịp thời, cuộc đời của một người có thế sẽ phát sinh ra nhiều vấn đề, cơ hội để có hạnh phúc cũng vì thế mà bị ảnh hưởng.
Những năm tháng học và sống ở nước ngoài, cũng như được nghe bạn bè chia sẻ những điều sâu kín mà họ không muốn cho mọi người trong xã hội biết, mình hiểu rằng việc các em thanh thiếu niên bị trầm cảm là không hiếm.
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc này, nguyên nhân tự nhiên do những thay đổi tâm sinh lý tuổi mới lớn cũng có. Nguyên nhân do những cú sốc về thay đổi đời sống, môi trường, thử thách cũng có. Nguyên nhân có thể không giống nhau nhưng biểu hiện có nhiều điều giống nhau, và mình chắc chắn một điều, nếu không vượt qua được giai đoạn này, hậu quả sẽ hằn sâu trong đời sống mỗi người. Và điều này thật buồn, đau lòng lắm.
Mình có một người bạn quen, cũng là nhân vật của mình trong một phim tài liệu. Hồi mới gặp để nói chuyện và tìm hiểu về cuộc đời của anh, mình thấy anh rất mau nước mắt. Anh khóc dễ dàng đến mức đáng ngạc nhiên. Mình cố giấu sự ngạc nhiên, nhưng anh vẫn nhận thấy. Người đàn ông này giải thích cho mình, kể về tuổi thơ của anh. Anh theo mẹ sang Pháp, bố bỏ mấy mẹ con để ở lại Việt nam. Tuổi thơ của anh là những năm tháng tổn thương tâm lý trầm trọng, buồn vì phải xa quê hương, thương mẹ bơ vơ nơi đất khách, khó khăn trong hòa nhập…anh bảo hồi ấy không ai biết là anh trầm cảm, tự bản thân anh cũng không biết. Anh còn nhớ, anh rất thương mẹ mà không nói ra được, không làm gì được. Anh rất nhớ bố, nhớ những ngày tháng ở Việt nam mà không về được, rất muốn hòa nhập nhanh cũng không biết làm thế nào. Có những đoạn thời gian anh vùi mình trong nhà, nước mắt lúc nào cũng chảy. May mắn của cuộc đời anh là đến một lúc anh nhận thức được rằng nếu không cố học lấy một cái nghề thì cuộc đời coi như bỏ. Rồi may mắn nữa là anh gặp được một người phụ nữ Việt nam như anh vẫn mong sẽ lấy vợ Việt nam. Anh bảo ” giờ tôi vui nhưng tôi biết tôi vẫn có những tổn thương tinh thần từ bé, nó làm tôi dễ bi quan, dễ thấy xúc động, thôi thì tôi coi nó như một thương hiệu của mình vậy ” 🙂
Mình cũng có nhiều bạn bè, bố mẹ gửi con đi học nước ngoài từ bé, khi đi thì là những cô bé cậu bé hóm hỉnh, thông minh, khi về là những cậu bé béo phì, ít nói, xa cách. Thậm chí có những em không học được gì, chỉ vùi đầu vào internet, games online.
Như lẽ thông thường nhiều cha mẹ sẽ nghĩ con mình lười, không có chí tiến thủ, cho sung sướng mà không biết đường sung sướng, ỷ lại bố mẹ quen rồi, không muốn tự lập. Mình không phủ nhận là có những trường hợp như thế nhưng mình thiên về việc các em đã có những giai đoạn khó khăn về tâm lý mà cha mẹ không biết, các em cũng không tự ý thức được về bản thân. Thế là trượt đi, thế là thành những vết xước trong tâm thức. Vết xước ấy có thể tự lành, nhưng cũng có những vết xước nếu không được chạy chữa sẽ không lành được, mưng mủ và có thể tàn phá cả cơ thể.
” Con nghĩ có thể con bị trầm cảm mẹ ạ “, con trai mình đã có lúc nói với mình như thế. Ấy là khi con từ Việt nam sang học ở Paris. Ở Việt nam con học trường quốc tế với đầy đủ các bạn đến từ nhiều quốc gia. Về Pháp, mình dại dột đã cho con vào một trường tư khá bảo thủ. Con không có bạn, con nhớ Việt nam, con không quen môi trường mà ở đấy chỉ có con là người có tóc đen mắt đen. Con lạc lõng. Mình may mắn là con đã chia sẻ, đã nói với mình cảm xúc trong lòng khiến con không còn muốn đến trường. Mẹ con nói chuyện rất nhiều, tìm những liệu pháp tâm lý kịp thời, chuyển lại về môi trường học tập quốc tế. Con vượt qua giai đoạn khủng hoảng ấy và cho mình một bài học rất lớn : là phải quan sát và lắng nghe những đứa con của mình, chấp nhận những khác biệt, đừng đem những mong muốn, quy chuẩn của cuộc đời mình làm thước đo cho cuộc đời của con cái.
Những năm tháng sống ở Pháp cũng cho mình không ít kinh nghiệm sau khi đã chứng kiến những khủng hoảng tâm lý của các em lưu học sinh. Xa nhà, nhớ quê hương, khó khăn trong hòa nhập…Nhiều em không biết phải xử trí thế nào với một cuộc sống mới và những kỳ vọng của cha mẹ ở quê nhà. Kể với bố mẹ là mình có khó khăn trong hòa nhập thì xấu hổ, sợ cha mẹ thất vọng, loay hoay lúng túng… dẫn đến trầm cảm mà không tự ý thức.
Mình biết nhiều em béo phì, em không thích chơi với ai, em bỏ học, em chỉ ngủ cả ngày, em chơi games online miên man sớm tối, em trở nên cáu bẳn hung hăng, em sầu muộn.
Thần kinh, sự vững vàng cũng như nghị lực của mỗi người là khác nhau. Người rắn rỏi mạnh mẽ thì vượt qua được dễ dàng, người dễ tổn thương hay yếu đuối thì khó khăn hơn. Người tự nhận biết hoặc có bố mẹ trợ giúp kịp thời thì lấy lại nhịp nhanh chóng, người không tự biết và không có ai bên cạnh để hỗ trợ thì có thể sẽ tự vượt qua một cách khó khăn, hoặc có thể vĩnh viễn không bao giờ vượt qua được cả.
Mình biết có những người mà dấu ấn của trầm cảm thanh thiếu niên theo mãi cả cuộc đời. Vĩnh viễn là những người không trưởng thành hoặc tâm hồn luôn có những khoảng nhạy cảm khiến cuộc sống tâm lý bất ổn định. Thậm chí có những người để cuộc đời trôi qua không phương hướng.
Có một lỗi, vâng – mình gọi là một lỗi của cha mẹ thế hệ chúng mình là chúng mình chưa bao giờ được ai dạy cho để nhận biết những khủng hoảng tuổi vị thành niên thế nào, những biểu hiện của nó là gì. Chúng ta có một tuổi thơ thành bình, ít thử thách và kinh nghiệm sống của chúng ta dừng lại ở đấy. Chúng ta có thể thiếu cơm ăn, thiếu áo mặc nhưng cuộc sống của chúng ta cũng giản dị hơn nhiều, ít áp lực hơn nhiều so với thế hệ con cái chúng ta bây giờ. Các con học nhiều hơn chúng ta, sức ép về hiểu biết xã hội cao hơn chúng ta, thử thách để có một chố đứng trong xã hội cũng khắt khe hơn chúng ta…Chúng ta hay nhìn vào những sự sung sướng vật chất mà chúng ta mang đến cho con cái, nhưng quên rằng tuổi thơ của chúng ta không phải chạy tất tả từ chỗ học này sang chỗ học khác, không phải học hết môn ngoại khóa này sang môn ngoại khóa khác, không bị cha mẹ cảnh báo suốt ngày về một tương lại ” đen tối ” nếu không học giỏi.
Mình viết về điều này vì mình nghĩ nó thực sự cần thiết, mình nghĩ có thể nhiều cha mẹ cũng ý thức được về chuyện này nhưng mình cũng nghĩ còn nhiều cha mẹ khác chưa nghĩ rằng con mình kém đi, thiếu nghị lực đi, thiếu cố gắng đi, là bởi con có những khó khăn về tâm lý hoặc con thực sự rơi vào chứng trầm cảm.
Mới sáng nay thôi bạn mình inbox chia sẻ về con của bạn. Bạn buồn và nghĩ rằng con chưa cố gắng. Mình nghĩ khác, mình chắc chắn rằng con có những vấn đề nào đó mà cha mẹ chưa nghĩ đến, chưa khám phá ra để giúp con qua được giai đoạn khó khăn này.
Mình luôn luôn tin không ai là đồ bỏ đi, không ai là hàng thứ phẩm. Nếu tìm ra được sở trường và điều gì khiến mình có niềm vui để sống thì ai cũng có thể là một người ít ra là bình thường, tử tế.
Mình nghĩ, hãy thêm một từ vựng trong vốn từ của chúng ta, đấy là trầm cảm thanh thiếu niên, và đừng sợ nó. Đừng hoảng hốt khi gặp nó 🙂 nhưng phải biết là nó tồn tại.
Hãy ở cạnh con chúng ta. Đôi khi khó khăn lắm nhưng mà kiểu gì cũng làm được ý mà. Cố gắng đừng để những vết xước trở thành vết mủ và để con mang theo cả cuộc đời.
#cungcontruongthanh

Thế thôi không cho đi học xa nữa khi chưa đủ nhớn ạ, học gần có gì còn dễ điều chỉnh …..

Vài năm cuộc đời chẳng quan trọng gì, đủ lông cánh rồi hãy cho bay em ạ

Con nhà lớn nhà cháu cũng thế cụ ạ và phải dành thời gian trao đổi với cu cậu rất nhiều, nếu bạn cụ cần trao đổi hay chia sẻ gì cháu có thể tư vấn thêm từ góc độ chuyên môn, vấn đề này cũng được đào tạo và kinh nghiệm thực tế chứng minh rồi!

Cám ơn Chị đã chia sẻ, hè này con e cũng đi. Vấn đề mà e cảm thấy lo lắng chính là lúc chúng cần chia sẻ thì ko có ai bên cạnh

Chị nghĩ quan trọng nhất là phải nói để con yên tâm rằng dù thế nào thì mẹ cũng yêu, cần thì về với mẹ 🙂 Đừng sợ, đừng giấu gì, thế dễ trao đổi mọi chuyện em ạ

Cụ viết đi rồi cùng share rộng rãi, như thế nhiều người đọc được hơn cụ ơi. Kiến thức này quan trọng lắm, nhiều bố mẹ chưa có kinh nghiệm mà

Ho Huong Tra và đôi khi phải chấp nhận học nhầm nghề thì học lại. Học nhầm thứ mình không thích và không đủ khả năng cũng là một trong những nguyên nhân làm mất tự tin, chán nản đấy Trà ạ

em đọc bài viết và đọc hết tất cả cmt và em thấy hình như chỉ có các bậc phụ huynh có con đi học nước ngoài mới quan tâm câu chuyện mà chị Linh kể….
Mọi người hãy nhớ là ở các tỉnh, lên Hà Nội, hay vào Sài Gòn học cũng là một kiểu “du học” ạ! Môi trường ở Hà Nội và Sài Gòn, đặc biệt là Sài Gòn là một điều hoàn toàn khác biệt với phần còn lại của đất nước.

E cũng nghĩ như vậy, nên e để con tự chọn nghành học mà con thấy thích và phù hợp. E chỉ đưa ra ý kiến cho con tham khảo còn lại con tự quyết.

Mỹ Linh Nguyễn Dạ em đã trượt mất 5 năm tuổi trẻ ở đất SG và giờ vẫn đang loay hoay tìm cách vực dậy, mặc dù tâm hồn thì nát bét cả ra, đôi khi cứ phải lờ đi như chưa từng có qua khứ. Trước ngày bước chân vào SG cũng là “con ngoan trò giỏi” thứ thiệt nứt danh cả 1 vùng quê ấy ạ…và thế…cho nên em hiểu chuyện này lắm lắm. Giờ gần 30 tuổi đầu mà cuộc sống thì phải như 1 người 20 tuổi chập chững làm lại cuộc đời, nhiều khi mệt mỏi quá “có nhà mà không dám nhớ vì mỗi lần nhớ cảm thấy có lỗi với mẹ cha”
Các phụ huynh ai có đọc thì nên quan tâm đến con cái đi xa nhiều hơn, đừng để giống như em ạ. Cái khoảnh khắc trượt ngã nó chỉ mất có 5s cuộc đời thôi, và em mất 5 năm để bước ra khỏi cái vũng bùn đó bằng cách dẫm đạp linh hồn mình mỗi ngày kiểu như có 2 đứa “tôi” trong cơ thể mình và ngày nào chúng nó cũng phải đánh nhau, mắng nhau, chửi nhau, rồi an ủi lẫn nhau….mỗi ngày! Và ngoài 2 đứa “tôi” ra thì chẳng thể nói cho ai khác, vì khi đã “trượt” thì chỉ có ánh mắt chê trách, lo lắng, thất vọng từ gia đình, người thân, họ hàng; bạn bè thì bằng mặt bên trong cũng e dè giữ khoảng cách….nói chung là bi thảm lắm!

Mỹ Linh Nguyễn Ý tớ là học ĐH ý chứ phổ thông thì biết cậu học ở Pháp rùi 🙂

Thay đổi tâm sinh lí, môi trường sống, trầm cảm, béo phì, thần kinh, nghị lực…quá nhiều thứ trong bài viết, phải đọc đi đọc lại.
Theo anh, lỗi chính ở các bậc phụ huynh. Cha mẹ và con cái phải xây dựng được mối quan hệ giống như bạn bè để trẻ chia sẻ khi cần thiết.

Là một đứa con đã trải qua giai đoạn trầm cảm như này, em thấy đây không phải lỗi chính ở các bậc phụ huynh. Lỗi chính là ở định kiến xã hội của người Á Đông khi ràng buộc quá nhiều “thành tích danh vọng” vào cuộc kỳ vọng khi những đứa trẻ bắt đầu lớn.
Chỉ cần bỏ bớt các ràng buộc ấy đi, và kỳ vọng nhiều hơn vào việc vui sống, hạnh phúc sống thì mọi chuyện sẽ tự thay đổi thôi.

Hihiii, tại đây là vấn đề không đơn giản mà ạ 🙂 phải nhận biết nhiều thứ một lúc. Đúng là phải xin được làm bạn, và đừng tạo áp lực nữa ạ

Mỹ Linh Nguyễn: có lẽ con gái gọi bố là anh dzai lai ổn, mặc dù lần đầu nghe thấy hơi lạ tai.

Trầm cảm không phải thứ bạn có thể thấy đc. Nhất là đối với “bọn con nhà nghèo” mà bạn nghĩ là bạn thấy. Bởi vì cái nghèo nó không cho phép họ bộc lộ tất cả mọi cảm xúc đơn thuần khác chứ không chỉ riêng sự “trầm cảm”. Họ không có cơ hội để “trầm cảm” trôi nổi như kiểu bị béo phì, mê chơi, phá gia chi tử, bởi vì họ không có tiền mà còn phải đi kiếm tiền nữa….và để có thể tập trung để tồn tại ở môi trường khác họ phải dựng lên 1 cái áo giáp + mặt nạ để bản thân đi đúng hướng….còn tổn thương về mặt tinh thần tâm hồn thì còn khuya bạn mới “nhìn thấy” được…trừ khi “bọn con nhà nghèo” chọn bạn để chia sẻ.

Đúng và không đúng anh ạ. Con nhà nghèo có thể được thử thách tử nhỏ nên rắn rỏi hơn, khả năng thích ứng cao hơn, hoặc con nhà nghèo bố mẹ không đủ kiến thức để biết con mình gặp phải vấn đề gì và để lại di chứng gì trong cuộc đời. Lúc ấy con nhà nghèo sẽ bị kết tội hư hỏng mất dạy, dốt nát, chẳng ai cần tìm hiểu xem nó đã gặp vấn đề gì

Dean Le em chia sẻ kinh nghiệm đi em. Em nói ra được cũng là liệu pháp để nhẹ lòng rồi. Ở Mỹ, cơ quan nghiên cứu đã tổng kết, cứ 3 trẻ em vị thành niên Mỹ thì có 1 em có biểu hiện của trầm cảm. Ở Anh có cả một viện nghiên c ứu quốc gia về trầm cảm thanh thiếu niên. Mình chưa có thì chia sẻ kinh nghiệm cho nhau thôi

Mỹ Linh Nguyễn Với 1 bạn trẻ bình thường, nhà có điều kiện kinh tế thì việc “trầm cảm” xảy ra đã đến từ rất nhiều nguyên nhân rồi, cho nên rất khó để xác định đc nhất là với những bạn trẻ lớn lên từ nghèo khó và gia cảnh phức tạp như em thì nguyên nhân dẫn đến trầm cảm nó cả 1 nùi cấu kết chặt chẽ với nhau cơ. Mỗi trường hợp mỗi khác, nhưng với những gì em trải qua và nhìn thấy ở bạn bè mình thì có 1 điểm chung lớn ở tất cả các trường hợp là: tụi em đều không thể chia sẻ với gia đình bởi vì sợ họ THẤT VỌNG – MẤT MẶT – MẤT LÒNG TIN, nhất là với ba mẹ. Cho nên khi bắt đầu tiếp xúc với khó khăn (bên trong lẫn bên ngoài) thường tụi em sẽ chọn cách tự mình giải quyết, nhưng lại quên mất rằng mình hoàn toàn ko có kinh nghiệm sống, và khó khăn nó dồn lại, người nào may mắn vượt qua được thì không sao, nhiều lắm thì có thêm vài vết sẹo để kỉ niệm để ngày sau tự hào; còn ai không thể vượt qua được đó chính là lúc rơi vào bãi lầy.
Cho nên phụ huynh đừng đặt con mình quá nhiều kỳ vọng, kể cả có cũng giữ cho riêng mình đừng kể quá nhiều với con kiểu “ba mẹ ước gì sau này con thế này, thế kia…” ; cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Không một đứa trẻ nào không muốn ba mẹ tự hào kể cả đứa vô tâm nhất. Và mục tiêu để làm ba mẹ tự hào chính là những điều MONG MUỐN mà con cái nghe ba mẹ nói hằng ngày ngấm dần vào tư tưởng. Chỉ khi mà phụ huynh không kỳ vọng vào con mình quá lớn thì tự động bọn trẻ sẽ tìm đến khi chúng gặp “vấn đề” mà không lo sợ ba mẹ mình thất vọng hay mất niềm tin.
Đừng bao giờ đem phép so sánh ra để sử dụng với con nhà người ta. Khi con mình gặp sai lầm hay thất bại hãy chỉ cho con làm thế nào để chấp nhận sai lầm, bình thường hóa thất bại. Đừng gằn giọng phân tích phải trái đúng sai, bởi vì khi đã nhìn thấy thất bại thì đứa nào cũng hiểu là mình đã SAI, ko cần ba mẹ phải nhắc đi nhắc lại chuyện là CON SAI.
Và 1 điểm nữa là phụ huynh đừng bao giờ tin rằng con mình có nhiều bạn bè thì sẽ không bị đơn độc. Nhớ là những người giống nhau thường chơi với nhau và có chung 1 vấn đề như nhau, và không thể giúp nhau giải quyết đc vấn đề mà đứa nào cũng có và chưa thể giải quyết.
Đây là em chia sẻ thông qua góc nhìn của riêng em chứ không có ý khuyên mọi người nên “dạy con” như thế nào nhé! Em chưa đủ trình đó đâu. Xin đừng ném đá em.
Còn về phía các bạn trẻ gặp trạng thái cảm xúc “trầm cảm” thì chỉ có 1 cách duy nhất là hãy lục tìm lại hết tất cả những ký ức đẹp đẽ thời thơ ấu của gia đình rồi tự chiếu đi chiếu lại trong đầu, để thấy ba mẹ đã yêu thương mình thế nào, chăm sóc mình thế nào, và bao dung mình thế nào, tự nhiên sẽ có động lực để lờ đi tâm trạng tiêu cực, để thay đổi từ từ. Em vượt qua bằng cách đó.

Tỷ lệ trẻ sang bển có vấn đề khá cao Mỹ Linh Nguyễn, căn nguyên chính là tự lập kém và hoặc vào nơi quá sức nên thiếu người động viên bên cạnh là xong phim

Có căn bệnh tâm lý gọi là bệnh của người xa nơi sinh sống. Những người mắc chứng bệnh này sẽ thấy bối rối khó hòa nhập và thậm chí không thế hòa nhập với xã hội mới cậu ạ. Riêng về tâm lý vị thành niên nó chia làm một tỉ tỉ các trạng thái khác nhau, có em là do không thể hòa nhập văn hóa nữa.

Mỹ Linh Nguyễn , trong người quen tớ thấy khá nghiêm trọng về tỷ lệ và cách xử lý

Đúng mà, vì chúng mình đa số không hiểu biết, đã số xử lý theo cách chúng ta nghĩ mà không dựa trên sự tham vấn có tính khoa học nào. Cứ chụp mũ, mắng, thất vọng và cùng lắm thì lôi về mẹ nuôi. Vì thế tớ mới viết dài thế 🙁

Mỹ Linh Nguyễn , tớ cho con đi rồi mới biét vụ này, cơ mà con
Mình sang kia như cá gặp nước, heyza

Tâm Phan Minh nhưng tỉ lệ con gái trầm cảm ít hơn con trai nhé. Sức bền vật liệu tốt hơn mà

39 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Uncategorized
Dành cho CÁC BẠN BÁN HÀNG ONLINE

Dành cho CÁC BẠN BÁN HÀNG ONLINE, DÂN VP phải làm việc nhiều trên máy tính, CÁC MẸ sinh xong mắt kém, yếu đây ạ 🙂 Viên uống bổ mắt Q&P Kowa là sản phẩm dưỡng mắt tốt nhất hiện nay tại Nhật Bản, sản phẩm được nghiên cứu và …

Uncategorized
MIẾNG DÁN TAN MỠ SPA GELPATCH 42°C “THẦN THÁNH”

MIẾNG DÁN TAN MỠ SPA GELPATCH 42°C “THẦN THÁNH”-Giảm 3-5cm mỡ bụng trong 7 ngày Giá vô cùng yêu thương #300k / set gồm 5 miếng dán ( 1 miếng dán trong vòng 8-10h (Khách khen quá phải nhập về thêm luôn ạ ) Giảm 3-5cm mỡ bụng trong vòng …

Uncategorized
Xung đột đạo đức và văn hóa

Xung đột đạo đức và văn hóa Các nhà đạo đức sinh học lo ngại rằng loại bỏ hoàn toàn những căn bệnh di truyền trước khi một con người ra đời sẽ làm giảm giá trị và ý nghĩa cuộc sống. Bên cạnh đó, chi phí cao và khả …